Trang chủ / Bài tham gia / KHỐN KHỔ VÌ MẸ CHỒNG TÍNH TOÁN, SUỐT NGÀY CHÊ CON DÂU TIÊU HOANG

KHỐN KHỔ VÌ MẸ CHỒNG TÍNH TOÁN, SUỐT NGÀY CHÊ CON DÂU TIÊU HOANG

Tôi đi học đại học, cũng cố gắng xin đi làm công ty cho bố mẹ vừa lòng. Nhưng tính tôi ưa bay bổng, bỗng dưng bị “cùm” một chỗ, rồi phảỉ ngọt nhạt với người này, người kia nên không quen. Cứ dăm, bảy hôm tôi lại nghỉ việc rồi xin chỗ khác.


Suốt nửa năm trời, tôi gần như thất nghiệp. Nhưng kể cả lúc ấy, tôi vẫn không cần ăm bám bố mẹ. Trộm vía dạo gần đây công việc kinh doanh của tôi ngày càng thuận lợi. Và sau khi nhảy gần 10 công ty, tôi mới dõng dạc tuyên bố cả nhà tôi sẽ đi kinh doanh bán hàng online.


Tôi lo lắng lắm, quẳng tất cả tài sản tích cóp thời sinh viên của mình ra để đầu tư vào cửa hàng. Rồi cả tháng ấy, tôi vừa lo tìm mặt bằng, vừa lo tìm người thiết kế, một mặt vẫn tiếp tục kinh doanh online nên người gầy rộc cả đi. Nhưng cũng chính nhờ cửa hàng đó, tôi quen Quân – hàng xóm bên cạnh của cũng là chồng tôi hiện tại.


Khi cửa hàng đi vào ổn định, có chút vốn liếng trong tay tôi mới yên tâm đi cưới chồng. Nhưng lấy về, tôi mới phát hiện ra ông chồng mình đúng là chỉ được vẻ ngoài. Anh tiêu xài rất hoang phí, ăn tiêu phóng khoáng. Từ đó, tôi dần trở thành trụ cột trong gia đình nhỏ.


Tôi là người biết chi tiêu nên trong khoản 7 triệu tiền hàng tháng, tôi bỏ 2 triệu tiết kiệm, 2 triệu cho bố mẹ chồng, 3 triệu hai vợ chồng ăn tiêu, mua sắm. Vậy mà nhiều lần bà mẹ chồng tỏ ý không hài lòng khi hai vợ chồng “vung tay quá trán”.


Không giỏi lấy lòng mẹ chồng nên nhiều lần tôi kêu chồng đi giải thích với bà cho mọi chuyện êm xôi. Nhưng anh đúng là chẳng được tích sự gì, lương 3 cọc 3 đồng, lại cứ thích ỡm ờ. Thành ra, cái gì mẹ chồng cũng chuốc hết lên đầu tôi.


Rồi đến hôm nọ, sau khi tôi xách túi to túi bé đồ mới mua về, mẹ chồng đã đứng hắng giọng ở cửa:


– Quân nó bảo mẹ mỗi tháng giữ lại 10 triệu ăn tiêu, thế mà vẫn cứ hết veo. Giờ chưa có con cái gì, lo mà tiết kiệm đi. Ăn uống bên ngoài rồi mua sắm ít thôi.
Lúc này, không nhịn được, tôi liền nói:


– Mẹ có biết mức lương anh Quân không? Mẹ cũng biết anh ấy đang nợ bạn bè một khoản không nhỏ chứ? Mọi chi tiêu đều do mình con chi trả, anh ấy chỉ làm để trả nợ thôi. Tốn kém hơn bình thường. Con cũng khẳng định bản thân vẫn tiết kiệm hàng tháng và con cũng biết lo nghĩ nữa, mẹ cứ yên tâm nhé!


Nói xong, mẹ chồng tôi im re. Có lẽ bà quá thất vọng với tình cảnh của chồng tôi. Nhưng tôi kệ anh, đã dặn nói trước với mẹ bao nhiêu lần rồi mà không nói thì phải chịu thôi.